Đà Nẵng – Hội An – Huế 30/4/2014

Tớ là một đứa thích lang thang, yêu tự do và hào hứng với những trải nghiệm. Ầy zà, thế mới thật khó từ chối khi nghe lời rủ rê của lão già Kiên “Đi Đà Nẵng, Hội An, Huế đê em”, chỉ biết gật đầu cái rụp, đặt tiền đi luôn, mặc dù chưa biết sếp có vui tính như hồi đầu mới vào “Chúng mày có thấy thằng nào xin anh nghỉ anh chưa cho *nghỉ* không???” :3

Cuối cùng sau bao nhiêu bản kế hoạch đặt ra, người ngợm chốt lên chốt xuống hỉ hả đóng tiền cuối cùng ra ga thì hết vé =))). Chuyển sang ô tô cuối cùng cũng bị nó chơi cho một vố chờ dài cổ rồi cũng ko có vé. Ựa. Cứ tưởng ko đi được nữa cơ, nào ngờ với sự kiên trì của Kiên cò, cả đoàn cũng đã có được 7 tấm vé phụ bán thêm, tớ nhắc lại nhé 7 tấm vé cứng – không điều hòa – một trải nghiệm vãi chửng cho người lần đầu biết đi tàu là gì như tớ. He he.

da-nang-hoi-an-hue-ga-tau-anhduc-org_

– Truyện nhỏ 1: tàu là gì? có ăn được không? – Ăn tốt, ăn cả sàn tàu luôn =)))

Tớ sinh ra ở một vùng quê nhìn trên bản đồ như một ốc đảo ý, chả có đường tàu chạy qua, từ bé chỉ được nhìn tiếng tàu xình xịch chạy, lớn hơn một tý thì biết phóng xe đua với tàu :3 chứ chưa một lần được thử cảm giác ngồi ngắm mấy thằng trẻ trâu phóng xe đòi vượt tàu qua khung cửa sổ gì cả. Nên lần đi tàu này rất chi là đúng ý muốn *Toe toét*

Tàu tớ đi là tàu TN1 Hà Nội – Sài Gòn, khoang số 7, giá vé đâu đó chỉ 320k thui thì phải. Toa tàu mang một nét cũ kỹ hoài cổ như cái tên Thống Nhất của nó. Những chiếc ghế cứng bằng gỗ, màu nâu đất, nhẵn thín như kiểu ngày này qua ngày khác được lau chùi, mài dũa bằng những cái mông to chắc nịch :3. Khung cửa sổ bằng mê ca có thêm một lớp lưới mắt cáo – một bước cải tiến mà nhiều người nước ngoài thắc mắc tại sao tầu Việt Nam lại có cái này trong khi người Việt Nam nào cũng hiểu ko có nó có ngày không hiểu tại sao lại ăn viên đá thay cơm :p

Read More →
Replies: 0 / Share:

Thích…thì viết.

 

Thích cái quán cà phê vỉa hè, vài cái ghế nhựa, ly cà phê trứng nóng…nguấy đều…liếm bọt…đặt xuống…rồi lại nhâm nhi vài ngụm trứng bùi bùi, béo ngậy…đặt xuống…ngắm đường, ngắm phố và ngắm người…hết lớp trứng ngọt là lớp cà phê đắng…múc từng thìa, ngậm trong miệng…đắng…rồi một lúc từ từ thành ngọt. Thế đấy, cảm nhận cái Vị nó cũng phải cầu kì và công phu như thế đấy. Thích.

Thích cái quán ngô nướng ven đường, vài cái ghế nhựa, vài bắp ngô trên bếp than hồng…Hà Nội lạnh…vừa chạy xe, tay lạnh cóng…lăn lăn bắp ngô trên tay…ấm…tẽ từng hạt…nhâm nhi…nhìn cái quán từ lúc vào khách đông tơm tớp…nhìn lối vào khu tập thể đã từng có những kỉ niệm ngọt. Thế đấy, lạnh nhưng cũng ấm lòng. Thích.

Thích làm người khác cười, mình cũng cười, dù cười xong, nhận ra “Chẳng có đếch gì vui”, vui vì muốn người đó vui chứ bản thân vui hay không chưa chắc là quan trọng.

Thích up hình facebook, cậy có tý ăn ảnh, một mình, với gái, tô vẽ lên một cuộc sống nhiều người mong ước. Thực chất để che dấu sự cô đơn khốn nạn, muốn biết ai quan tâm đến mình, mà có khi, chỉ cần biết một trong số đó quan tâm đã thấy là đủ.

Càng ngày, con người càng thích những thứ chả ra làm sao…

Read More →
Replies: 0 / Share:

Nhân đọc bài viết này trên Xanh mình cũng muốn viết một tý ^^

Nói chắc ít ai tin, sống ở đất Hà Thành 5 năm có lẻ nhưng chưa bao giờ tớ cắt tóc ở đây. Một phần vì lười, một phần vì không muốn giao đầu mình cho người lạ thế nên dù tóc tươi tốt đến mấy cũng cố chờ đến lúc được về nhà để cắt.

Cái quán tớ cắt nhỏ nhỏ, nằm trong một cái ngõ xinh xinh, chả biết bác cắt tóc từ bao giờ nhưng tớ nhớ bố tớ lai tớ đi cắt ở đây chắc ngót nghét cả chục năm rồi ý. Quán chỉ có một cái ghế, một cái gương, một cái đài con cóc, vài tờ báo và một ít dụng cụ đã ngả cái màu của thời gian, chẳng ồn ào, loè loẹt như mấy tiệm bây giờ, giản dị và đơn sơ lắm. Ấy vậy mà quán của bác rất đông, nào là các bác có tuổi, nào là lũ trẻ con lít nhít, cả mấy bác quan to ở thành phố cũng toàn cắt ở đây. Tớ thích vì mỗi lần ra đây lại được nghe kể chuyện, nào là con bé nhà ông A mới đi du học, trông thế mà giỏi, ông B mới được lên chức rồi, tranh đua cũng ghê gớm lắm..v..v.. Chuyện gì cũng có, ai ai cũng biết, cảm giác cả cái thành phố con con quê mình trở nên thật gần gũi. Những lúc chỉ có hai bác cháu với nhau, vừa chăm chút cho mái tóc của tớ bác vừa hỏi thăm từng người trong gia đình “mẹ cháu sắp về hưu rồi nhỉ? À về rồi nhưng vẫn đi làm tiếp à…, thằng em năm nay thi đại học đúng ko, nó học có giỏi như thằng anh ko :D?.. Bố dạo này khoẻ chứ, đợt này có về quê với cháu không?…a, đã ra trường rồi à, bao giờ cưới vợ có con ra đây bác cắt cho nhá =))” Đơn giản thế thôi nhưng làm mình cảm thấy ấm áp lắm…

Hỳ hỳ, hình như tóc lại dài rồi thì phải…*toe toét*

Read More →
Replies: 0 / Share:

Một năm trước từ cái thời người ta chưa rộ lên trào lưu chụp chân mình đã bắt đầu chụp rồi. Giờ bị bắt chước nhiều quá ko muốn giống nữa, nghĩ ra kiểu chụp ảnh mới nì khó hơn ít lo bị đụng hàng ?

Cách chụp: dùng camera trước điện thoại, bật chế độ quay phim rùi quay vòng tròn tại chỗ.

Sử dụng phần mềm convert video sang ảnh động là có ngay được bức ảnh ấn tượng ?anhduc-gif1 anhduc-gif2 anhduc-gif3

Read More →
Replies: 0 / Share:

Nội dung yêu cầu: thiết kế một phần mềm nhận diện được trạng thái ngã của người già và phát cảnh báo đến người thân.
Phần mềm của mình được viết trên nền visual studio 2010, sử dụng C++ và thư viện mã nguồn mở Opencv 2.4.4
Đề tài xử lý ảnh như này ở Việt Nam hiện tại có rất ít tư liệu tham khảo, mình đã mất rất nhiều thời gian thử nghiệm các phương pháp giải quyết bài toán này của một số Paper nước ngoài nhưng kết quả đều không được như ý muốn, may mắn cuối cùng mình đã tự tìm ra cho mình một phương pháp riêng mà mình sẽ trình bày dưới đây. Hy vọng đó sẽ là cơ sở cho các bạn có hứng thú với bộ môn xử lý ảnh sau này.

Tính năng của phần mềm:

  • Phần mềm có khả năng tách đối tượng ra khỏi khung hình
  • Có khả năng nhận diện được nhiều đối tượng
  • Nhận biết được trạng thái Đứng, ngồi, ngã của đối tượng và đưa ra cảnh báo

Video thực tế phần mềm:

Read More →
Replies: 0 / Share:

ban-do-so-bach-khoa-ha-noi

Đây là bài tập lớn môn Định vị dẫn đường của mình.

Thầy yêu cầu thiết kế bản đồ số Đại học Bách Khoa Hà Nội

Mình lúc đầu định xây dựng cơ sở dữ liệu theo tọa độ điểm và viết thuật toán tìm đường. Đã hình dung được phải làm những gì nhưng cuối cùng thấy sức một mình chưa đủ thời gian để làm được nên quay sang làm web. Xài một tý kiến thức CSS, Photoshop, Jquery là có được kết quả như trên ^^

Các bạn có thể xem thành quả của mình tại địa chỉ https://anhduc.org/web/bkmap

Read More →
Replies: 0 / Share: