Kinh nghiệm đi bụi Kuala Lumpur & Malacca

Trước khi qua Malaysia, mình có đọc nhiều bài viết chia sẻ kinh nghiệm, tuy nhiên có nhiều chỗ chưa được chi tiết lắm. Nay nhân cơ hội ở Malay gần một tuần, mình viết lại những gì được trải nghiệm để các bạn nếu lần đầu đi cho khỏi bỡ ngỡ.

1. Vé tàu bay, sân bay, hải quan

Vé bay giờ cũng tiện, có nhiều trang để bạn đặt vé online, vé đi Malaysia khứ hồi tầm 3 củ rưỡi (Air Asia, Vietjet) hoặc tầm 5 củ (Vietnam Airline). Nếu may mắn thì có thể săn được vé rẻ hơn tầm hơn 2 củ khứ hồi. Mình recommend mua vé trên Traveloka vì họ hỗ trợ khu vực Đông Nam Á rất tốt, giá thường thấp hơn giá hãng và hay có chương trình ưu đãi, giá nhìn thấy cũng là giá cuối cùng phải thanh toán. Bay Vietnam Airline bạn sẽ có suất ăn trên máy bay nhé, mấy hãng kia thì phải tự mua ^^

Suất ăn Vietnam Airline
Suất ăn Vietnam Airline

Có một lưu ý nhỏ, nếu đi hãng hàng không giá rẻ (Air Asia, Vietjet) thì bạn sẽ hạ cánh ở sân bay KLIA2, còn bay Vietnam Airline sẽ hạ cánh ở sân bay KLIA. Hai sân bay này cách nhau tầm hơn 2km, có xe bus miễn phí di chuyển giữa hai sân bay. Lúc đầu mình khá bối rối bởi nhìn trên bản đồ chưa phân biệt được đâu là KLIA, KLIA2 để định vị kiot lấy sim, ga tàu, các bạn có thể nhìn hình dưới đây để định vị nhé.

Vị trí sân bay KLIA và KLIA2
Vị trí sân bay KLIA và KLIA2

Các chuyến bay quốc tế đến KLIA thường sẽ trả khách ở ga C, bạn sẽ phải di chuyển bằng tàu điện để tới khu vực làm thủ tục Hải quan và nhận hành lý ở tầng 3. Lần đầu tới đây mình cũng chỉ đi theo dòng người xô đẩy, không biết đi kiểu gì :v hoang mang vãi. Mình có chụp lại ảnh sơ đồ để các bạn dễ hình dung đi lại như thế nào nhé.

Read More →
Replies: 0 / Share:

Bạn có nhớ lần cuối cùng mình gặp những người đã từng có vị trí quan trọng trong lòng mình là khi nào và như thế nào không?

Cuộc sống hiện đại, có quá nhiều phương tiện thông tin. Con người có thể nói lời chia tay dễ đến nỗi chỉ một tin nhắn “Mình dừng lại thôi nha” là chỉ mới đây thôi tình cảm còn khăng khít đã xem nhau như hai người xa lạ. Lạ quá.

Mình rất trân trọng từng khoảng khắc với những người mình coi là thân thiết. Để rồi khi họ đã là một kỉ niệm, thứ làm mình nhớ mãi vẫn là hình ảnh cuối cùng gặp nhau. Là tấm lưng phóng xe máy vụt đi, là bóng người quay bước tiến về nhà. Tất cả đều như vừa mới hôm qua.

Giờ đây khi chỉ còn có một mình, cảm giác thèm được quan tâm ai đó luôn thường trực. Thiếu thốn tình cảm với một người cung sư tử là điều khó khăn. Mệt quá…

Ai sẽ không rời bỏ mình đây…

Read More →
Replies: 0 / Share:

Mỗi khi nhắc đến bạn thân là con gái, thì mình chỉ nghĩ đến duy nhất có Tâm. Nay mình muốn viết một điều gì đó về người bạn đặc biệt này.

Trong ký ức của mình, lần đầu tiên gặp Tâm là hồi cấp hai. Vẫn nhớ lần thấy con nhỏ đi ngang qua, nhìn nhỏ nhắn thinh thích. Đến cấp ba tình cờ gặp lại ở lớp học thêm. Ờ trông cũng xinh xắn đấy nhưng kiêu vãi chưởng – giống mềnh. Học giỏi, đầu óc cũng thông minh – cũng giống mềnh :”). Khổ nỗi mắc bệnh tự kỉ, thi thoảng lại thấy đạp xe lang thang một mình =)))).

Hồi đó cứ mấy bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, học giỏi là mình thich. Thế là nhờ thằng Lâm Khôi xin cái nick yahoo làm quen. Chả nhớ hồi đó nhắn cái gì, chỉ nhớ là soạn cái tin chữ to, chữ nhỏ, màu bảy sắc cầu vồng đủ kiểu xong gửi đi. Thế là thành bạn.

Kỉ niệm cấp ba cũng chẳng có gì nhiều, có mấy lần đi lang thang lượn đường cùng, vài lần làm quà handmade tặng nhau. Có cái chuông gió bằng giấy nó kì công làm tặng mình, mình vẫn treo ở phòng, vài năm trước chắc cũ quá, mình lại ở HN, mẹ lại ném thùng rác mất rồi T_T.  Cũng tiếc.

Hết cấp ba, chỉ CAY mỗi việc nó thi đại học vẫn cao điểm hơn mình. 29,5 với 28,5. (T_T)

Vào đại học, mình thân với nó hơn. Đi chơi đâu cũng gọi nó. 14/2, cả lũ đi chơi xong mình về trước. Bọn nó kéo nhau ra Mỹ Đình chơi, nó nhắn kể cảnh Cường Cúc bế bạn gái lên bậc cầu thang. Chả hiểu sao lúc đó lại lóc cóc bắt bus từ Giáp Bát quay lại Mỹ Đình. Leo bở hơi tai lên đến nơi còn mình với nó. Hai đứa ngồi nhìn sân thôi, gió mát, phiêu phiêu, chẳng nói với nhau câu nào. Xong dắt tay nhau (à ko, đi cùng nhau thôi) đi bộ từ Mỹ Đình về thương mại. Đường thì ng ta bán hoa rõ nhiều, ờ thì mua một bông tặng nó. Lần đầu cũng là lần duy nhất tặng nó hoa. Cũng vui.

Read More →
Replies: 1 / Share:

Nhật kí hành trình Hà Nội – Bangkok – Pattaya

Đây là lần đầu tiên mình đi bụi ở nước ngoài, trước khi đi cũng lo phết, ngồi ngâm cứu đủ các trang du lịch lên kế hoạch mất mấy ngày liên. Tiện viết nhật ký hành trình mình cũng lưu lại một vài kinh nghiệm để các bạn đi sau tiết kiệm chút chút thời gian.

Nội dung gồm những phần sau:

1. Vé máy bay, khách sạn.

Mình đặt vé của hãng hàng không Nok Air Thái Lan từ tháng 3, khởi hành 8:50 tối thứ 4 (29/6) và về lúc 6:10 sáng thứ 2 (4/7). Giá vé khứ hồi khoảng 90$ bao gồm 30 Kg hành lý ký gửi, hạ cánh ở sân bay Don Mueang. Cảm nhận cá nhân là hài lòng, không bị delay, được phục vụ đồ ăn nhẹ trên máy bay. Có mỗi cái là máy bay bay nhanh quá, trên vé ghi 2 tiếng mới tới nơi mà bay 1 tiếng 15 phút đã thấy hạ cánh rùi ? ?

Tip: Các bạn có thể săn vé giá rẻ 0đ của Air asia, Jetstar, Vietjet để tiết kiệm chi phí. Nếu có thẻ visa thì cứ mua trực tiếp trên web, chả phải qua đại lý gì sất, đội chi phí mà chả có thêm quyền lợi gì.

Khách sạn mình đặt trên Agoda, thanh toán bằng thẻ visa. Xác định đi là chính, chỉ ngủ với tắm rửa thôi nên mình chọn khách sạn tầm trung. Ở Bangkok mình ở Linkcorner hostel, gần chợ Pratunam, tháp Bayoke, trung tâm mua sắm, ngay cạnh ga tàu điện, giá tầm 960K một đêm, phòng 4 giường cho 4 người. Ở Pattaya mình ở 18 coins hotel, giá tầm 310K một phòng 2 người, đầy đủ tiện nghi, mất tầm 5 phút đi bộ ra biển. Hai khách sạn đều tốt tuy nhiên đi về xong nếu được chọn lại mình sẽ chọn khách sạn khác cho phù hợp với lịch trình hơn.

Tip: Bạn nên lên lịch trình trước rồi quyết định khu vực thuê khách sạn.

Chú ý giờ check in, check out. Nếu đến check in trước thì nên liên hệ với khách sạn trước nhé. Có thể check in 24/24. Đến check in khách sạn yêu cầu tất cả mọi người phải xuất trình hộ chiếu.

Có thể đặt chỗ nghỉ qua ứng dụng Airbnb (đi về mình mới biết cái này), ứng dụng này cho phép bạn thuê nhà của người dân (một căn chung cư chẳng hạn), giá rất dễ chịu có tính hòa nhập với cộng đồng cao hơn.

Giá tiền đặt phòng khách sạn ở Bangkok và Pattaya
Giá tiền đặt phòng khách sạn ở Bangkok và Pattaya

2. Thủ tục và một số lưu ý ở sân bay.

Cái này dành cho bạn nào lần đầu tiên đi.

Read More →
Replies: 0 / Share:

Tản mạn về hai quyển sách vừa đọc

Xách ba lô lên và đi – Huyền Chip

Xách ba lô lên và đi – Huyền Chip

Đây là một quyển sách mình tình cờ biết từ lâu, tiêu đề của quyển sách hay, rất thích nhưng không đọc nó. Một thời gian cư dân mạng rộ lên về quyển sách này, khen có, chê có, ghen tị có… mình lại có một thói quen cái gì người ta càng bâu vào thì mình càng chẳng để tâm, không hứng thú thế nên quyển sách vẫn trên kệ chưa một lần mở ra.

Tuần vừa rồi, trong cơn thèm đọc, lướt qua một vài trang của quyển sách, cười khẩy với những lời bình luận của một vài người đầu trang sách, không phải họ viết không hay, chỉ là mình dị ứng với thứ văn chương màu mè, hoa mĩ, mình chỉ thích những gì thật-giản-dị-và-chân-thành.

Và…

Read More →
Replies: 0 / Share:

Tà Chì Nhù 30,31/08/2014

Tà Chì Nhù
Chuyến đi của tớ thật ra cũng ngoài dự định, kế hoạch ban đầu là leo Fan, nhưng sau bị dọa đợt này nhiều đoàn leo lắm, đi có khi bị “tắc đường” nên băn khoăn mãi, đi hay không? Không đi thì biết đi đâu??? Mà lạ cái là tớ chỉ thích lên rừng rú, nghĩ đến biển mà chả có cái mèo gì cả. Thế quái nào lại chợt nhớ tới cái note của chị Thuyr Nguyeenx gần một năm về trước ghi lại cảm xúc mê hồn khi viết về Tà Chì Nhù, vào luôn đọc lại và chả suy nghĩ gì nhiều, trong đầu hiện lên hai từ “Đi thôi”

Hình ảnh trích trong Note của Photographer Thuyr Nguyeenx
Hình ảnh trích trong Note của Photographer Thuyr Nguyeenx

Tà Chì Nhù – Chuẩn bị
Lập team: Như mọi lần lại lên facebook làm cái [Rủ rê] và hơi hoảng khi rất đông người đăng ký. Đến sau hôm off chốt người số thành viên là 16. Tớ lo lắng không biết có đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người lúc đi đêm, lúc leo núi không nhưng cuối cùng tặc lưỡi cứ đi thôi, chuẩn bị cho tốt chắc không sao đâu. Ây za, chuẩn bị xong hết rồi vậy mà đến gần ngày đi không có Lê Trung Kiên (Mất thằng sửa xe T.T), không có Tùng Nguyễn (Mất thằng mang vác), không có Mưa tí tách (Mất đứa để đá). Phải gọi là Tiếc Vê Lờ. T.T . Cuối cùng đoàn chỉ còn 12 người, những con người “Mưa vẫn cứ đi”, “Mưa vẫn cứ leo”, “Đi đêm nóa mới thích”, “Éo có được hoãn đâu”, các bạn trẻ mấu quớ, đóng đồ và phi xe thôi. Ha ha =)))

Đoàn du hi
Đoàn du hi

Đoàn khởi hành từ Thương Mại lúc 8h30. Đi đêm, bạn chắc cũng biết rồi đấy – nguy hiểm – 6 con xe nai nịt gọn gàng, dán phản quang như cơ động, đi so le chiếu sáng cho nhau cứ thế lao vun vút trong đêm. Ông trời hôm nay thương tình, chỉ hỉ mũi cho mấy cái lúc khởi hành còn suốt chuyến đi trời tạnh ráo, vừa đi vừa lẩm nhẩm trong đầu “May quá, may quá, thích quá, thích quá” không dám kêu to sợ lão nghe thấy lại hứng chí cầm gáo nước dội cho phát thì toi cả lũ =))).

Read More →
Replies: 0 / Share:

Mình thấy nhớ con gà…
Thật kỳ lạ, nó chỉ xuất hiện trong cuộc đời của mình 2 tuần ngắn ngủi rồi biến mất nhưng nhiều lúc nó vẫn làm mình nhớ đến và mỉm cười.
Đồ độc ác!

ga-va-soi-anhduc-org-0 ga-va-soi-anhduc-org-1 ga-va-soi-anhduc-org-2 ga-va-soi-anhduc-org-3 ga-va-soi-anhduc-org-4 ga-va-soi-anhduc-org-5 ga-va-soi-anhduc-org-6 ga-va-soi-anhduc-org-7 ga-va-soi-anhduc-org-8 ga-va-soi-anhduc-org-9 ga-va-soi-anhduc-org-10 ga-va-soi-anhduc-org-11

Read More →
Replies: 0 / Share:

Đà Nẵng – Hội An – Huế 30/4/2014

Tớ là một đứa thích lang thang, yêu tự do và hào hứng với những trải nghiệm. Ầy zà, thế mới thật khó từ chối khi nghe lời rủ rê của lão già Kiên “Đi Đà Nẵng, Hội An, Huế đê em”, chỉ biết gật đầu cái rụp, đặt tiền đi luôn, mặc dù chưa biết sếp có vui tính như hồi đầu mới vào “Chúng mày có thấy thằng nào xin anh nghỉ anh chưa cho *nghỉ* không???” :3

Cuối cùng sau bao nhiêu bản kế hoạch đặt ra, người ngợm chốt lên chốt xuống hỉ hả đóng tiền cuối cùng ra ga thì hết vé =))). Chuyển sang ô tô cuối cùng cũng bị nó chơi cho một vố chờ dài cổ rồi cũng ko có vé. Ựa. Cứ tưởng ko đi được nữa cơ, nào ngờ với sự kiên trì của Kiên cò, cả đoàn cũng đã có được 7 tấm vé phụ bán thêm, tớ nhắc lại nhé 7 tấm vé cứng – không điều hòa – một trải nghiệm vãi chửng cho người lần đầu biết đi tàu là gì như tớ. He he.

da-nang-hoi-an-hue-ga-tau-anhduc-org_

– Truyện nhỏ 1: tàu là gì? có ăn được không? – Ăn tốt, ăn cả sàn tàu luôn =)))

Tớ sinh ra ở một vùng quê nhìn trên bản đồ như một ốc đảo ý, chả có đường tàu chạy qua, từ bé chỉ được nhìn tiếng tàu xình xịch chạy, lớn hơn một tý thì biết phóng xe đua với tàu :3 chứ chưa một lần được thử cảm giác ngồi ngắm mấy thằng trẻ trâu phóng xe đòi vượt tàu qua khung cửa sổ gì cả. Nên lần đi tàu này rất chi là đúng ý muốn *Toe toét*

Tàu tớ đi là tàu TN1 Hà Nội – Sài Gòn, khoang số 7, giá vé đâu đó chỉ 320k thui thì phải. Toa tàu mang một nét cũ kỹ hoài cổ như cái tên Thống Nhất của nó. Những chiếc ghế cứng bằng gỗ, màu nâu đất, nhẵn thín như kiểu ngày này qua ngày khác được lau chùi, mài dũa bằng những cái mông to chắc nịch :3. Khung cửa sổ bằng mê ca có thêm một lớp lưới mắt cáo – một bước cải tiến mà nhiều người nước ngoài thắc mắc tại sao tầu Việt Nam lại có cái này trong khi người Việt Nam nào cũng hiểu ko có nó có ngày không hiểu tại sao lại ăn viên đá thay cơm :p

Read More →
Replies: 0 / Share:

Thích…thì viết.

 

Thích cái quán cà phê vỉa hè, vài cái ghế nhựa, ly cà phê trứng nóng…nguấy đều…liếm bọt…đặt xuống…rồi lại nhâm nhi vài ngụm trứng bùi bùi, béo ngậy…đặt xuống…ngắm đường, ngắm phố và ngắm người…hết lớp trứng ngọt là lớp cà phê đắng…múc từng thìa, ngậm trong miệng…đắng…rồi một lúc từ từ thành ngọt. Thế đấy, cảm nhận cái Vị nó cũng phải cầu kì và công phu như thế đấy. Thích.

Thích cái quán ngô nướng ven đường, vài cái ghế nhựa, vài bắp ngô trên bếp than hồng…Hà Nội lạnh…vừa chạy xe, tay lạnh cóng…lăn lăn bắp ngô trên tay…ấm…tẽ từng hạt…nhâm nhi…nhìn cái quán từ lúc vào khách đông tơm tớp…nhìn lối vào khu tập thể đã từng có những kỉ niệm ngọt. Thế đấy, lạnh nhưng cũng ấm lòng. Thích.

Thích làm người khác cười, mình cũng cười, dù cười xong, nhận ra “Chẳng có đếch gì vui”, vui vì muốn người đó vui chứ bản thân vui hay không chưa chắc là quan trọng.

Thích up hình facebook, cậy có tý ăn ảnh, một mình, với gái, tô vẽ lên một cuộc sống nhiều người mong ước. Thực chất để che dấu sự cô đơn khốn nạn, muốn biết ai quan tâm đến mình, mà có khi, chỉ cần biết một trong số đó quan tâm đã thấy là đủ.

Càng ngày, con người càng thích những thứ chả ra làm sao…

Read More →
Replies: 0 / Share: