Bạn có nhớ lần cuối cùng mình gặp những người đã từng có vị trí quan trọng trong lòng mình là khi nào và như thế nào không?

Cuộc sống hiện đại, có quá nhiều phương tiện thông tin. Con người có thể nói lời chia tay dễ đến nỗi chỉ một tin nhắn “Mình dừng lại thôi nha” là chỉ mới đây thôi tình cảm còn khăng khít đã xem nhau như hai người xa lạ. Lạ quá.

Mình rất trân trọng từng khoảng khắc với những người mình coi là thân thiết. Để rồi khi họ đã là một kỉ niệm, thứ làm mình nhớ mãi vẫn là hình ảnh cuối cùng gặp nhau. Là tấm lưng phóng xe máy vụt đi, là bóng người quay bước tiến về nhà. Tất cả đều như vừa mới hôm qua.

Giờ đây khi chỉ còn có một mình, cảm giác thèm được quan tâm ai đó luôn thường trực. Thiếu thốn tình cảm với một người cung sư tử là điều khó khăn. Mệt quá…

Ai sẽ không rời bỏ mình đây…

Read More →
Replies: 0 / Share:

Mỗi khi nhắc đến bạn thân là con gái, thì mình chỉ nghĩ đến duy nhất có Tâm. Nay mình muốn viết một điều gì đó về người bạn đặc biệt này.

Trong ký ức của mình, lần đầu tiên gặp Tâm là hồi cấp hai. Vẫn nhớ lần thấy con nhỏ đi ngang qua, nhìn nhỏ nhắn thinh thích. Đến cấp ba tình cờ gặp lại ở lớp học thêm. Ờ trông cũng xinh xắn đấy nhưng kiêu vãi chưởng – giống mềnh. Học giỏi, đầu óc cũng thông minh – cũng giống mềnh :”). Khổ nỗi mắc bệnh tự kỉ, thi thoảng lại thấy đạp xe lang thang một mình =)))).

Hồi đó cứ mấy bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, học giỏi là mình thich. Thế là nhờ thằng Lâm Khôi xin cái nick yahoo làm quen. Chả nhớ hồi đó nhắn cái gì, chỉ nhớ là soạn cái tin chữ to, chữ nhỏ, màu bảy sắc cầu vồng đủ kiểu xong gửi đi. Thế là thành bạn.

Kỉ niệm cấp ba cũng chẳng có gì nhiều, có mấy lần đi lang thang lượn đường cùng, vài lần làm quà handmade tặng nhau. Có cái chuông gió bằng giấy nó kì công làm tặng mình, mình vẫn treo ở phòng, vài năm trước chắc cũ quá, mình lại ở HN, mẹ lại ném thùng rác mất rồi T_T.  Cũng tiếc.

Hết cấp ba, chỉ CAY mỗi việc nó thi đại học vẫn cao điểm hơn mình. 29,5 với 28,5. (T_T)

Vào đại học, mình thân với nó hơn. Đi chơi đâu cũng gọi nó. 14/2, cả lũ đi chơi xong mình về trước. Bọn nó kéo nhau ra Mỹ Đình chơi, nó nhắn kể cảnh Cường Cúc bế bạn gái lên bậc cầu thang. Chả hiểu sao lúc đó lại lóc cóc bắt bus từ Giáp Bát quay lại Mỹ Đình. Leo bở hơi tai lên đến nơi còn mình với nó. Hai đứa ngồi nhìn sân thôi, gió mát, phiêu phiêu, chẳng nói với nhau câu nào. Xong dắt tay nhau (à ko, đi cùng nhau thôi) đi bộ từ Mỹ Đình về thương mại. Đường thì ng ta bán hoa rõ nhiều, ờ thì mua một bông tặng nó. Lần đầu cũng là lần duy nhất tặng nó hoa. Cũng vui.

Read More →
Replies: 1 / Share:

Tản mạn về hai quyển sách vừa đọc

Xách ba lô lên và đi – Huyền Chip

Xách ba lô lên và đi – Huyền Chip

Đây là một quyển sách mình tình cờ biết từ lâu, tiêu đề của quyển sách hay, rất thích nhưng không đọc nó. Một thời gian cư dân mạng rộ lên về quyển sách này, khen có, chê có, ghen tị có… mình lại có một thói quen cái gì người ta càng bâu vào thì mình càng chẳng để tâm, không hứng thú thế nên quyển sách vẫn trên kệ chưa một lần mở ra.

Tuần vừa rồi, trong cơn thèm đọc, lướt qua một vài trang của quyển sách, cười khẩy với những lời bình luận của một vài người đầu trang sách, không phải họ viết không hay, chỉ là mình dị ứng với thứ văn chương màu mè, hoa mĩ, mình chỉ thích những gì thật-giản-dị-và-chân-thành.

Và…

Read More →
Replies: 0 / Share:

Mình thấy nhớ con gà…
Thật kỳ lạ, nó chỉ xuất hiện trong cuộc đời của mình 2 tuần ngắn ngủi rồi biến mất nhưng nhiều lúc nó vẫn làm mình nhớ đến và mỉm cười.
Đồ độc ác!

ga-va-soi-anhduc-org-0 ga-va-soi-anhduc-org-1 ga-va-soi-anhduc-org-2 ga-va-soi-anhduc-org-3 ga-va-soi-anhduc-org-4 ga-va-soi-anhduc-org-5 ga-va-soi-anhduc-org-6 ga-va-soi-anhduc-org-7 ga-va-soi-anhduc-org-8 ga-va-soi-anhduc-org-9 ga-va-soi-anhduc-org-10 ga-va-soi-anhduc-org-11

Read More →
Replies: 0 / Share:

Thích…thì viết.

 

Thích cái quán cà phê vỉa hè, vài cái ghế nhựa, ly cà phê trứng nóng…nguấy đều…liếm bọt…đặt xuống…rồi lại nhâm nhi vài ngụm trứng bùi bùi, béo ngậy…đặt xuống…ngắm đường, ngắm phố và ngắm người…hết lớp trứng ngọt là lớp cà phê đắng…múc từng thìa, ngậm trong miệng…đắng…rồi một lúc từ từ thành ngọt. Thế đấy, cảm nhận cái Vị nó cũng phải cầu kì và công phu như thế đấy. Thích.

Thích cái quán ngô nướng ven đường, vài cái ghế nhựa, vài bắp ngô trên bếp than hồng…Hà Nội lạnh…vừa chạy xe, tay lạnh cóng…lăn lăn bắp ngô trên tay…ấm…tẽ từng hạt…nhâm nhi…nhìn cái quán từ lúc vào khách đông tơm tớp…nhìn lối vào khu tập thể đã từng có những kỉ niệm ngọt. Thế đấy, lạnh nhưng cũng ấm lòng. Thích.

Thích làm người khác cười, mình cũng cười, dù cười xong, nhận ra “Chẳng có đếch gì vui”, vui vì muốn người đó vui chứ bản thân vui hay không chưa chắc là quan trọng.

Thích up hình facebook, cậy có tý ăn ảnh, một mình, với gái, tô vẽ lên một cuộc sống nhiều người mong ước. Thực chất để che dấu sự cô đơn khốn nạn, muốn biết ai quan tâm đến mình, mà có khi, chỉ cần biết một trong số đó quan tâm đã thấy là đủ.

Càng ngày, con người càng thích những thứ chả ra làm sao…

Read More →
Replies: 0 / Share:

Nhân đọc bài viết này trên Xanh mình cũng muốn viết một tý ^^

Nói chắc ít ai tin, sống ở đất Hà Thành 5 năm có lẻ nhưng chưa bao giờ tớ cắt tóc ở đây. Một phần vì lười, một phần vì không muốn giao đầu mình cho người lạ thế nên dù tóc tươi tốt đến mấy cũng cố chờ đến lúc được về nhà để cắt.

Cái quán tớ cắt nhỏ nhỏ, nằm trong một cái ngõ xinh xinh, chả biết bác cắt tóc từ bao giờ nhưng tớ nhớ bố tớ lai tớ đi cắt ở đây chắc ngót nghét cả chục năm rồi ý. Quán chỉ có một cái ghế, một cái gương, một cái đài con cóc, vài tờ báo và một ít dụng cụ đã ngả cái màu của thời gian, chẳng ồn ào, loè loẹt như mấy tiệm bây giờ, giản dị và đơn sơ lắm. Ấy vậy mà quán của bác rất đông, nào là các bác có tuổi, nào là lũ trẻ con lít nhít, cả mấy bác quan to ở thành phố cũng toàn cắt ở đây. Tớ thích vì mỗi lần ra đây lại được nghe kể chuyện, nào là con bé nhà ông A mới đi du học, trông thế mà giỏi, ông B mới được lên chức rồi, tranh đua cũng ghê gớm lắm..v..v.. Chuyện gì cũng có, ai ai cũng biết, cảm giác cả cái thành phố con con quê mình trở nên thật gần gũi. Những lúc chỉ có hai bác cháu với nhau, vừa chăm chút cho mái tóc của tớ bác vừa hỏi thăm từng người trong gia đình “mẹ cháu sắp về hưu rồi nhỉ? À về rồi nhưng vẫn đi làm tiếp à…, thằng em năm nay thi đại học đúng ko, nó học có giỏi như thằng anh ko :D?.. Bố dạo này khoẻ chứ, đợt này có về quê với cháu không?…a, đã ra trường rồi à, bao giờ cưới vợ có con ra đây bác cắt cho nhá =))” Đơn giản thế thôi nhưng làm mình cảm thấy ấm áp lắm…

Hỳ hỳ, hình như tóc lại dài rồi thì phải…*toe toét*

Read More →
Replies: 0 / Share:

Một năm trước từ cái thời người ta chưa rộ lên trào lưu chụp chân mình đã bắt đầu chụp rồi. Giờ bị bắt chước nhiều quá ko muốn giống nữa, nghĩ ra kiểu chụp ảnh mới nì khó hơn ít lo bị đụng hàng ?

Cách chụp: dùng camera trước điện thoại, bật chế độ quay phim rùi quay vòng tròn tại chỗ.

Sử dụng phần mềm convert video sang ảnh động là có ngay được bức ảnh ấn tượng ?anhduc-gif1 anhduc-gif2 anhduc-gif3

Read More →
Replies: 0 / Share: