Bạn có nhớ lần cuối cùng mình gặp những người đã từng có vị trí quan trọng trong lòng mình là khi nào và như thế nào không?

Cuộc sống hiện đại, có quá nhiều phương tiện thông tin. Con người có thể nói lời chia tay dễ đến nỗi chỉ một tin nhắn “Mình dừng lại thôi nha” là chỉ mới đây thôi tình cảm còn khăng khít đã xem nhau như hai người xa lạ. Lạ quá.

Mình rất trân trọng từng khoảng khắc với những người mình coi là thân thiết. Để rồi khi họ đã là một kỉ niệm, thứ làm mình nhớ mãi vẫn là hình ảnh cuối cùng gặp nhau. Là tấm lưng phóng xe máy vụt đi, là bóng người quay bước tiến về nhà. Tất cả đều như vừa mới hôm qua.

Giờ đây khi chỉ còn có một mình, cảm giác thèm được quan tâm ai đó luôn thường trực. Thiếu thốn tình cảm với một người cung sư tử là điều khó khăn. Mệt quá…

Ai sẽ không rời bỏ mình đây…

Read More →
Replies: 0 / Share:

Mỗi khi nhắc đến bạn thân là con gái, thì mình chỉ nghĩ đến duy nhất có Tâm. Nay mình muốn viết một điều gì đó về người bạn đặc biệt này.

Trong ký ức của mình, lần đầu tiên gặp Tâm là hồi cấp hai. Vẫn nhớ lần thấy con nhỏ đi ngang qua, nhìn nhỏ nhắn thinh thích. Đến cấp ba tình cờ gặp lại ở lớp học thêm. Ờ trông cũng xinh xắn đấy nhưng kiêu vãi chưởng – giống mềnh. Học giỏi, đầu óc cũng thông minh – cũng giống mềnh :”). Khổ nỗi mắc bệnh tự kỉ, thi thoảng lại thấy đạp xe lang thang một mình =)))).

Hồi đó cứ mấy bạn nhỏ nhắn, xinh xắn, học giỏi là mình thich. Thế là nhờ thằng Lâm Khôi xin cái nick yahoo làm quen. Chả nhớ hồi đó nhắn cái gì, chỉ nhớ là soạn cái tin chữ to, chữ nhỏ, màu bảy sắc cầu vồng đủ kiểu xong gửi đi. Thế là thành bạn.

Kỉ niệm cấp ba cũng chẳng có gì nhiều, có mấy lần đi lang thang lượn đường cùng, vài lần làm quà handmade tặng nhau. Có cái chuông gió bằng giấy nó kì công làm tặng mình, mình vẫn treo ở phòng, vài năm trước chắc cũ quá, mình lại ở HN, mẹ lại ném thùng rác mất rồi T_T.  Cũng tiếc.

Hết cấp ba, chỉ CAY mỗi việc nó thi đại học vẫn cao điểm hơn mình. 29,5 với 28,5. (T_T)

Vào đại học, mình thân với nó hơn. Đi chơi đâu cũng gọi nó. 14/2, cả lũ đi chơi xong mình về trước. Bọn nó kéo nhau ra Mỹ Đình chơi, nó nhắn kể cảnh Cường Cúc bế bạn gái lên bậc cầu thang. Chả hiểu sao lúc đó lại lóc cóc bắt bus từ Giáp Bát quay lại Mỹ Đình. Leo bở hơi tai lên đến nơi còn mình với nó. Hai đứa ngồi nhìn sân thôi, gió mát, phiêu phiêu, chẳng nói với nhau câu nào. Xong dắt tay nhau (à ko, đi cùng nhau thôi) đi bộ từ Mỹ Đình về thương mại. Đường thì ng ta bán hoa rõ nhiều, ờ thì mua một bông tặng nó. Lần đầu cũng là lần duy nhất tặng nó hoa. Cũng vui.

Một hôm, nó khoe có người yêu, đang đi trên đường biết tin tự dưng lại rơi mẹ nó nước mắt =)))). Ghét thật.

Nó kêu chia tay. Mở cờ trong bụng =))))). Vui vãi.

Những năm sau đó mình với nó ít gặp nhau, ít nói chuyện. Lần lâu nhất là cả năm ko gặp, ko nói với nhau câu nào. Nhưng mình vẫn luôn tự nhủ lúc nó cần thì mình sẽ có mặt. Khi không còn ai gọi được nữa nó mới nhớ gọi mình. Và lần nào dù đang làm việc gì cũng vứt mẹ đấy, đi làm nó vui cái đã. Dại gái thế là cùng.

Mình vẫn nhớ lần đi bộ từ Bách Khoa lên bờ hờ chỉ để ăn cái kem rồi về. Mình vẫn nhớ cũng một lần ăn cái kem bờ hồ mà bị phạt lít rưỡi tội để xe trên vỉa hè *cười ra nước mắt*. Mình vẫn nhớ lần phóng qua cho nó cái kẹo mút, gọi éo được quay ngược lại về tới nhà rồi nó mới gọi lại, tức cơ mà vẫn phóng quay ngược lại cho nó cái kẹo, hình như hôm đó cũng chỉ vì biết nó buồn thì phải. À còn có lần nó nhắn “Tớ chia tay ng yêu, tối nay tớ đi uống rượu, có gì hốt xác tớ về nhé”. DM, đêm đó phải đi hốt xác nó về thật, lần đầu nó đụng đc vào người mình (ôm) ko rơi mẹ nó mất. =))))

Ờ. Thế sao hai đứa này éo yêu nhau? Bao nhiêu lần nghe bọn bạn hỏi câu đó rồi. Mình cũng bảo với nó “Sau này lấy vợ tớ sẽ kiếm một người NHƯ cậu”. Giữa mình với nó là một thứ tình cảm đặc biệt, bạn chả phải bạn mà yêu cũng chả phải yêu. Mình thích giữ ở vị trí đó.

Bạn gái cũ đã từng rất ghen với nó. Vì bạn gái mà mình ko nói chuyện với nó một thời gian dài, thực ra mình rất muốn bạn gái và nó chơi với nhau, nhưng con gái mà, khi ghen thì chỉ có ghét thôi. Thật may bạn gái hiện tại hiểu được điều này, và mình cũng thoải mái chia sẻ về ng bạn đặc biệt này của mình.

Cơ mà chưa có bạn gái nào được vô nhà mình ăn cơm nhiều như nó cả. Gần như tết năm nào cũng rủ qua nhà ăn tất niên, còn mấy lần qua ăn cơm với bố mình nữa cơ. 🍻 =)))) Chả thấy nhà đề phòng gái tới nhà gì như mọi khi vẫn thấy chứ.

Viết dài quá. Mệt bỏ mịa rồi. Nói chung lại là giờ ghét nó rồi. Mới vài tháng trước kể vẫn còn muốn chơi, không muốn lấy chồng. Đùng một cái một tuần trước mời cưới rồi hum nay bảo qua Nhật sống luôn 😅. Bạn thân mà ếu cho nhau biết sớm gì thế cả. Sốc.

Nay đi đám cưới nhìn thấy nó hạnh phúc mình thấy vui lắm ^^. Chú rể xí trai hơn mình là đc rồi =))))

Chào nhé. Bạn tớ ơi. ^^

20161218_113902

Read More →
Replies: 0 / Share:

Tản mạn về hai quyển sách vừa đọc

Xách ba lô lên và đi – Huyền Chip

Xách ba lô lên và đi – Huyền Chip

Đây là một quyển sách mình tình cờ biết từ lâu, tiêu đề của quyển sách hay, rất thích nhưng không đọc nó. Một thời gian cư dân mạng rộ lên về quyển sách này, khen có, chê có, ghen tị có… mình lại có một thói quen cái gì người ta càng bâu vào thì mình càng chẳng để tâm, không hứng thú thế nên quyển sách vẫn trên kệ chưa một lần mở ra.

Tuần vừa rồi, trong cơn thèm đọc, lướt qua một vài trang của quyển sách, cười khẩy với những lời bình luận của một vài người đầu trang sách, không phải họ viết không hay, chỉ là mình dị ứng với thứ văn chương màu mè, hoa mĩ, mình chỉ thích những gì thật-giản-dị-và-chân-thành.

Và…

Khi đọc tác phẩm, mình thay đổi cảm xúc, đây là một cuốn nhật ký hành trình hội tụ đầy đủ những thứ mình thích. Huyền Chip, một cô bé dám nghĩ và dám thực hiện suy nghĩ của mình. Cuộc hành trình của cô bé là điều mình mơ ước nhưng chưa đủ dũng cảm để làm và chắc không làm được, mình ganh tị về điều đó.

Những câu truyện trong tác phẩm dạy cho mình bài học về tình bạn: ở đâu cũng có những người bạn tốt, những con người sẵn sàng ở bên cạnh mình. Dạy cho mình bài học về cuộc sống: Không phải cái gì nghe báo chí nói cũng đúng, hãy tự mắt thấy, tai nghe, nhìn mọi thứ bằng nhiều chiều để bộ óc của chính mình đưa ra nhận định. Và dạy cho mình hãy cứ ước mơ và hãy thử một lần đi đến cùng với ước mơ của mình đi, con người chỉ hối hận với những thứ mình có cơ hội mà không làm chứ ít hối hận về những gì mình đã làm lắm.

Tóm lại, đây là một quyển sách nên đọc cho những kẻ khoái trải nghiệm – like me ^^

[“Tặng Chip, ngày em tròn 20 tuổi] Em là cô gái dũng cảm nhất mà anh từng gặp. Đi đến bất cứ nơi nào em muốn, nhưng hãy nhớ rằng, hành trình thực sự không phải là những nơi em đến, mà là những con người em gặp. Từ một người em gặp trên đường. Đoạn mình thích nhất trong truyện. <3
[“Tặng Chip, ngày em tròn 20 tuổi]
Em là cô gái dũng cảm nhất mà anh từng gặp. Đi đến bất cứ nơi nào em muốn, nhưng hãy nhớ rằng, hành trình thực sự không phải là những nơi em đến, mà là những con người em gặp.
Từ một người em gặp trên đường.
Đoạn mình thích nhất trong truyện. <3
ho-so-mot-tu-tu-anhduc-org_
Quyển tiếp theo tên là “Hồ sơ một tử tù”, khác với Huyền Chíp, Nguyễn Đình Tú là một nhà văn, phong cách viết của tác giả có phần màu mè, nhiều từ ngữ văn chương hơn tuy nhiên mình vẫn đọc. Những câu truyện viết về con người nằm ngoài vòng pháp luật luôn làm mình thu hút. Ai khởi đầu khi sinh ra cũng là một người tốt, điều làm người ta thành người xấu, cảm xúc nội tâm trong họ, suy nghĩ của họ là điều mình muốn biết.

Nhân vật chính của tác phẩm là một chàng sinh viên, tham gia đào vàng, phạm tội, vào tù, vượt ngục, trở lại thành một tên cướp khét tiếng. Tác phẩm cho mình thấy giá trị của cuộc sống, sự đồng cảm với số phận của một tội nhân bị tử hình và những bài học khi tên tội phạm thức tỉnh trước nơi cửa phật đoạn cuối truyện. Thực sự xúc động. Con người ta ai cũng có quyền được sống nhưng đều phải trả giá cho những điều mình làm. Mình tin vào luật nhân quả.

Tác phẩm đã được dựng thành phim. Viết lại vài cảm xúc của mình, không khuyến khích mọi người đọc.

Read More →
Replies: 0 / Share:

Mình thấy nhớ con gà…
Thật kỳ lạ, nó chỉ xuất hiện trong cuộc đời của mình 2 tuần ngắn ngủi rồi biến mất nhưng nhiều lúc nó vẫn làm mình nhớ đến và mỉm cười.
Đồ độc ác!

ga-va-soi-anhduc-org-0 ga-va-soi-anhduc-org-1 ga-va-soi-anhduc-org-2 ga-va-soi-anhduc-org-3 ga-va-soi-anhduc-org-4 ga-va-soi-anhduc-org-5 ga-va-soi-anhduc-org-6 ga-va-soi-anhduc-org-7 ga-va-soi-anhduc-org-8 ga-va-soi-anhduc-org-9 ga-va-soi-anhduc-org-10 ga-va-soi-anhduc-org-11

Read More →
Replies: 0 / Share:

Thích…thì viết.

 

Thích cái quán cà phê vỉa hè, vài cái ghế nhựa, ly cà phê trứng nóng…nguấy đều…liếm bọt…đặt xuống…rồi lại nhâm nhi vài ngụm trứng bùi bùi, béo ngậy…đặt xuống…ngắm đường, ngắm phố và ngắm người…hết lớp trứng ngọt là lớp cà phê đắng…múc từng thìa, ngậm trong miệng…đắng…rồi một lúc từ từ thành ngọt. Thế đấy, cảm nhận cái Vị nó cũng phải cầu kì và công phu như thế đấy. Thích.

Thích cái quán ngô nướng ven đường, vài cái ghế nhựa, vài bắp ngô trên bếp than hồng…Hà Nội lạnh…vừa chạy xe, tay lạnh cóng…lăn lăn bắp ngô trên tay…ấm…tẽ từng hạt…nhâm nhi…nhìn cái quán từ lúc vào khách đông tơm tớp…nhìn lối vào khu tập thể đã từng có những kỉ niệm ngọt. Thế đấy, lạnh nhưng cũng ấm lòng. Thích.

Thích làm người khác cười, mình cũng cười, dù cười xong, nhận ra “Chẳng có đếch gì vui”, vui vì muốn người đó vui chứ bản thân vui hay không chưa chắc là quan trọng.

Thích up hình facebook, cậy có tý ăn ảnh, một mình, với gái, tô vẽ lên một cuộc sống nhiều người mong ước. Thực chất để che dấu sự cô đơn khốn nạn, muốn biết ai quan tâm đến mình, mà có khi, chỉ cần biết một trong số đó quan tâm đã thấy là đủ.

Càng ngày, con người càng thích những thứ chả ra làm sao…

Read More →
Replies: 0 / Share: